DạyhọcIntel.net  

Bộ Giáo dục
Đào tạo

Chương trình dạy học
của Intel tại Việt Nam

Tài liệu
Hướng dẫn Kỹ năng

Viện Nghiên cứu Giáo dục
ĐH Sư Phạm TP. HCM

Intel Teach Elements


Trở lại   DạyhọcIntel.net > Góc thư giãn > Đọc và suy ngẫm > Mỗi ngày 1 chuyện

Reply
 
Công cụ chủ đề Kiểu hiển thị
Old 24-06-2008, 23:20   #1
Câu chuyện về lòng tốt
CoSin CoSin is offline 24-06-2008, 23:20

Câu chuyện thứ 1: Chuyện một anh bạn Tôi có một anh bạn thường xuyên phải đi xe buýt đi làm hàng ngày. Một lần trên chuyến xe buýt khá đông người, có một bà cụ len lỏi ra cửa để chuẩn bị xuống xe. Anh đứng ngay gần cửa cũng chuẩn bị xuống xe ở bến đỗ tới. Khi xe sắp dừng, thấy bà cụ xách nhiều thứ lỉnh kỉnh, anh liền giơ tay cúi xuống định xách giúp bà cụ một cái túi, nhưng thật bất ngờ, bà cụ giằng lấy cái túi của bà cứ như thể bị người ta cướp mất. Anh liền nói: Không sao đâu để cháu xách giúp bà. Nhưng bà cụ vẫn không tin anh, cố giữ lấy cái túi của mình, khó nhọc bước xuống xe. Mọi người trong xe nhìn anh cứ như anh là thằng ăn trộm. Anh thầm nghĩ: rõ là làm phúc phải tội.

Chỉnh sửa lần cuối bởi CoSin : 24-06-2008 lúc 23:22.

 
CoSin's Avatar
CoSin
Đại học
Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
Gia nhập: 10-2007
Đơn vị: Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền - Đà Nẵng
Bài viết: 680
Cảm ơn: 979
Được cảm ơn 2,484 lần trong 534 bài
Lượt xem: 667
Trả lời kèm trích dẫn
Đã cảm ơn CoSin:
Old 24-06-2008, 23:24   #2
CoSin
Đại học
Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
CoSin's Avatar
 
Gia nhập: 10-2007
Đơn vị: Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền - Đà Nẵng
Bài viết: 680
Cảm ơn: 979
Được cảm ơn 2,484 lần trong 534 bài
Mặc định

Câu Chuyện thứ 2: Chuyện một cái ví tiền bị mất
Buổi tối ngày 1 tháng 5, một người đàn ông dắt đứa trẻ khoảng 3 tuổi vào Cung Thiếu nhi chơi. Trong sân chơi hôm đó không có nhiều người, quang cảnh vắng vẻ khác hẳn những ngày nghỉ lễ khác. Đứa bé chạy khắp nơi trong sân, xem hết chỗ này đến chỗ khác. Đến chỗ mấy con thú nhún, nó chạy lại trèo lên con vịt Donal. Người bố chiều con đến quầy vé mua một đồng xèng để cho vào, nhưng sờ đến ví tiền thì nó đã bị rơi từ lúc nào. Người bố bị mất ví hoảng quá, bế đứa bé chạy khắp sân, tìm kiếm ở những nơi mình đã đi qua hy vọng tìm lại được chiếc ví. Trong ví không có nhiều tiền, chỉ có khoảng 2 chục Đô lẻ, và khoảng 100 ngàn tiền Việt, nhưng cần nhất là các giấy tờ tùy thân: Bằng lái xe, Chứng minh nhân dân, Đăng ký xe máy, Thẻ ngân hàng…
Tìm khắp nơi không thấy, hai bố con đành dắt nhau ra về. Tới nhà, việc đầu tiên là gọi điện đến Ngân hàng báo phong tỏa tài khoản. Trong thâm tâm, người bố vẫn hy vọng sẽ có ai đó tốt bụng nhặt được sẽ gọi điện thông báo. Đến tối ngày hôm sau, khoảng 8 giờ tối có một người đàn ông gọi điện thông báo là có nhặt được chiếc ví. Anh ta còn hỏi đi hỏi lại tên tuổi, nơi đánh rơi để xác định chính xác xem có đúng là chủ nhân chiếc ví không. Anh ta hẹn ngày hôm sau sẽ gặp nhau để nói chuyện do hôm đó anh ta ở xa nhà.
Chiều ngày hôm sau anh ta gọi điện:
- Thế nào, chúng tôi đi chơi cùng ba bốn gia đình, anh định bồi dưỡng cho bọn tôi bao nhiêu, để bọn tôi có một bữa nhậu vui vẻ.
- Tôi định bồi dưỡng cho các anh khoảng từ 500 ngàn đến một triệu.
- Ô không, tôi rất ngại khi phải nói điều này, không phải bọn tôi bắt chẹt anh đâu, nhưng anh cho bọn tôi một chuyến đi hồ Đại Lải, khoảng 2,5 triệu. Cũng chẳng nhiều đâu anh.
- Anh biết đấy, bọn tôi là công chức nhà nước, 2,5 triệu với anh không lớn, nhưng với tôi cũng là một khoản đáng kể đấy. Tôi xin bồi dưỡng thêm cho các anh 500 ngàn nữa là 1,5 triệu.
- Không được đâu anh ạ, anh cứ suy nghĩ thêm có gì 5 phút nữa gọi điện cho tôi.
5 Phút sau:
- A lô, tôi N.T.H đây, Theo anh thế nào.
- Không phải tôi bắt chẹt anh đâu, nhưng anh biết rồi đấy.
- Thôi tôi không muốn dài dòng, tôi đồng ý bồi dưỡng cho các anh 2 triệu.
- Được vậy anh em ta gặp nhau ở đâu được nhỉ, anh có biết cái quán cafê nào ở gần Cầu Giấy không, ta gặp nhau ở đó nhé.
- Tôi biết một quán ở gần siêu thị Marko, ta đến đấy nhé.
- Thôi vậy anh đến quán cafê … Cầu Giấy nhé!
- OK, 15 phút nữa tôi sẽ tới.
Tại quán cafê, họ gặp nhau trao tiền và trả lại chiếc ví bị mất, giấy tờ tùy thân còn đủ, tiền còn 22 Đô và 55 ngàn tiền Việt.
Người đàn ông cầm ví tiền ra về lòng nặng trĩu, bây giờ kể cả lòng tốt cũng được quy thành tiền, cuộc đời thật trớ trêu.
Nhớ lại cách đây 20 năm trước, người bố cũng nhặt được một cái ví của một người ở tận Thái Nguyên, ông đã phải mất rất nhiều thời gian và điện thoại để tìm được chủ nhân chiếc ví, khi trao lại cho chủ của nó cũng không đòi một đồng bồi dưỡng nào cả.
hung_nguyenthanh2002
CoSin is offline   Trả lời kèm trích dẫn
Đã cảm ơn CoSin:
Old 25-06-2008, 09:51   #3
linhthaodn
Trưởng ban NK
Points: 88,509, Level: 92 Points: 88,509, Level: 92 Points: 88,509, Level: 92
Activity: 43% Activity: 43% Activity: 43%
 
linhthaodn's Avatar
 
Gia nhập: 11-2007
Đơn vị: Trường THCS Nguyễn Khuyến Đà Nẵng
Bài viết: 1,786
Cảm ơn: 5,918
Được cảm ơn 9,068 lần trong 1,618 bài
Bài viết blog: 31
Mặc định

Trích dẫn:
Nguyên bản bởi CoSin Xem bài viết
Câu chuyện thứ 1: Chuyện một anh bạn Tôi có một anh bạn thường xuyên phải đi xe buýt đi làm hàng ngày. Một lần trên chuyến xe buýt khá đông người, có một bà cụ len lỏi ra cửa để chuẩn bị xuống xe. Anh đứng ngay gần cửa cũng chuẩn bị xuống xe ở bến đỗ tới. Khi xe sắp dừng, thấy bà cụ xách nhiều thứ lỉnh kỉnh, anh liền giơ tay cúi xuống định xách giúp bà cụ một cái túi, nhưng thật bất ngờ, bà cụ giằng lấy cái túi của bà cứ như thể bị người ta cướp mất. Anh liền nói: Không sao đâu để cháu xách giúp bà. Nhưng bà cụ vẫn không tin anh, cố giữ lấy cái túi của mình, khó nhọc bước xuống xe. Mọi người trong xe nhìn anh cứ như anh là thằng ăn trộm. Anh thầm nghĩ: rõ là làm phúc phải tội.
Muốn làm phúc, đầu tiên anh phải thông báo ý định muốn giúp. Đùng đùng anh giơ tay xách túi của người ta thì..làm sao người ta không nghi ngại, nhất là trong môi trường "giang hồ hiểm ác".
* Trong dayhocintel muốn phản hồi cũng phải có nghệ thuật và qui tắc của nó. Đùng đùng anh góp ý một cách không thương tiếc thì...làm sao người ta có thiện cảm với anh được hihi
linhthaodn is offline   Trả lời kèm trích dẫn
Đã cảm ơn linhthaodn:
Old 25-06-2008, 10:46   #4
huongls
Cao học
Points: 26,747, Level: 50 Points: 26,747, Level: 50 Points: 26,747, Level: 50
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
huongls's Avatar
 
Gia nhập: 12-2007
Đơn vị: THPT chuyên Chu Văn An, Lạng Sơn
Bài viết: 903
Cảm ơn: 3,827
Được cảm ơn 3,357 lần trong 782 bài
Bài viết blog: 9
Mặc định

linhthaodn dùng một mũi tên mà trúng hai đích kìa!
Đúng là thể hiện lòng tốt cũng phải đúng chỗ và đúng cách, như anh chàng trong câu chuyện thứ nhất bị hiểu lầm là đúng thôi! Dù sao từ câu chuyện đó chúng ta cũng rút ra được một kinh nghiệm cho mình.
__________________

huongls is offline   Trả lời kèm trích dẫn
Đã cảm ơn huongls:
Old 25-06-2008, 19:46   #5
CoSin
Đại học
Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
CoSin's Avatar
 
Gia nhập: 10-2007
Đơn vị: Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền - Đà Nẵng
Bài viết: 680
Cảm ơn: 979
Được cảm ơn 2,484 lần trong 534 bài
Mặc định

Câu chuyện thứ 3:Tấm vé vào đời
Những câu chuyện về lòng tốt bây giờ thường bị xem như là cổ tích. Nhưng, đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật.

Buổi trưa, tại sân ga của một thành phố lớn, một người phụ nữ ngoài 30 tuổi đang mướt mồ hôi để vác túi hành lý lỉnh kỉnh của mình. Trên sân ga, người qua lại tấp nập. Những người đi qua thường ném về phía chị những cái nhìn ái ngại. Không ai có ý định dừng lại để giúp chị. Đặc biệt là những người ăn mặc sang trọng, họ đi qua chị rất nhanh, dường như sợ người đàn bà đó kéo lại để nhờ vả.
“Anh để ý đấy nhé. Không biết chừng chị ta sẽ nài nỉ xin tiền hoặc hồ hởi kết bạn với mình rồi mình bị chị ta tra tấn trên suốt chuyến đi bằng những câu chuyện vừa dài vừa vô duyên, hoặc chị ta sẽ mượn mình chiếc khăn mùi soa để lau mồ hôi hay mượn bình nước uống. Đúng là đồ nhà quê” - một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bĩu môi nói với người đàn ông đi cạnh.
Người phụ nữ đó tiến lại gần đám đông đang đứng đợi tàu. Nhưng dường như không đợi chị nói hết câu, mọi người đều xua tay, lắc đầu và nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Không nản chí, chị nhảy lên các toa chưa đến giờ xuất phát. Đến toa nào chị cũng mang vẻ mặt muốn cầu cứu và câu duy nhất thốt ra từ miệng là: “Xin mọi người giúp đỡ tôi”.
Những người ngồi trên tàu tỏ vẻ rất khó chịu với chị. Có người xua tay ra hiệu xua đuổi, có người vừa thấy bóng dáng chị ở đầu toa đã vội lấy tờ báo che mặt giả vờ ngủ. Chị lại đi qua các toa tàu khác nhưng không ai muốn nghe chị trình bày hoàn cảnh. Rồi chị nhìn thấy một chàng trai rất thư sinh đang ngồi đọc báo. Đi về phía cậu thanh niên, chị nói: “Xin lỗi, cậu có thể giúp đỡ tôi được không?”
Chàng trai bỏ tờ báo xuống, nhìn quanh một lúc rồi nhìn người phụ nữ nọ: “Xin lỗi, chị đang hỏi tôi ạ?”.
Chị ta gật đầu: “Xin anh giúp đỡ tôi. Tôi lên thành phố để tìm người bà con, nhưng tìm không ra, tiền bạc lại bị kẻ gian móc hết rồi. Muốn về quê nhưng không biết làm cách nào, cậu có thể mua giúp một tấm vé về quê không?”.
Chàng thanh niên có vẻ lưỡng lự. Sau đó, cậu móc từ túi quần của mình ra một đống tiền lẻ đưa cho người phụ nữ: “Chị cầm lấy đi. Tôi chỉ còn có chừng này, không biết đủ hay không. Tôi lên thành phố kiếm việc, nhưng với tấm bằng trung cấp, tôi không tìm nổi việc để làm.”
Người phụ nữ rưng rưng cầm lấy những đồng tiền lẻ của chàng trai, khó khăn lắm chị mới thốt lên được hai tiếng “cảm ơn”. Vừa quay gót đi về phía cuối toa thì chị nghe tiếng gọi với theo của chàng thanh niên nọ. Cậu hớt hải đi về phía chị: “Thế này, chị cùng quê với em, hay chị lấy tấm vé của em đi”.
- Còn cậu thì sao? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
- Số tiền em vừa đưa cho chị đủ để mua vé xuống ga thứ ba kể từ ga này, ở đó cách nhà em không xa lắm, em có thể đi bộ. Em là con trai, thế nào mà chẳng được. Nào, đưa cho em đống tiền lẻ. Chúc chị thuận buồm xuôi gió”. Cậu vội vàng đi mua vé và lên tàu rất nhanh sau đó.
- Sao cậu lại làm như thế, cậu không hối hận à? – người phụ nữ hỏi.
- Không, chị ạ - cậu thanh niên lắc đầu.
Đôi mắt của người phụ nữ nọ ánh lên một niềm vui khôn xiết. Chị cầm tay cậu thanh niên và nói: “Anh bạn trẻ, xuống đây với tôi một lát”.
Người phụ nữ kéo chàng trai ra khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi, tự động mở cửa xe và quay lại nhìn chàng trai: “Cậu lên xe đi. Hôm nay cậu chính thức là nhân viên của tôi”.
Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nổi tiếng. Để đi tìm một trợ lý đáng để tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.
Chị nói: “Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng: Tìm được một người thực sự tốt trong cuộc sống xô bồ này quả là khó. Có thể cậu thanh niên đó không có trình độ cao như những người tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn nữa. Nhưng điều đáng trân trọng nhất là cậu ấy có tâm. Có tâm trong cuộc sống thì mới có tâm trong công việc. Đấy là thứ mà công ty tôi cần”.
Các bạn thấy đấy, một tấm vé để đổi lấy cả một sự nghiệp sáng lạn. Có thể nhiều người nghĩ đây chỉ là việc ngẫu nhiên, nhưng thực ra trong sự ngẫu nhiên đó lại có tính tất nhiên của nó. Rất nhiều người đã có mặt ở sân ga, nhưng chỉ có chàng trai đó mới nhận được niềm hạnh phúc bất ngờ như vậy. Điều quan trọng là anh đã biết chia sẻ chữ “tâm” của mình với người xung quanh.
(VietnamNetJobs)
CoSin is offline   Trả lời kèm trích dẫn
Đã cảm ơn CoSin:
Old 26-06-2008, 22:26   #6
CoSin
Đại học
Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100 Points: 399,931, Level: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
CoSin's Avatar
 
Gia nhập: 10-2007
Đơn vị: Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền - Đà Nẵng
Bài viết: 680
Cảm ơn: 979
Được cảm ơn 2,484 lần trong 534 bài
Mặc định

Có một thứ khi càng cho đi thì càng có thêm nhiều. Có một loại năng lượng càng sử dụng, thậm chí càng xài phí thì càng có nhiều thêm. Đó là lòng tốt...

Nếu có một cái gì mà khi gặp bất cứ người nào, dù nam hay nữ, già hay trẻ, chúng ta có thể “rút từ trong túi ra” trao tặng ngay cho người ấy, thì cái đó chính là lòng tốt. Chưa chắc chúng ta có thể trao cho trọn vẹn bằng ngôn ngữ, vì đôi khi không rành tiếng của người đó; chưa chắc có thể trao cho tri thức, vì cần có trình độ tương đương giữa hai người; cũng chưa chắc chúng ta có thể trao cho tiền bạc, giúp đỡ cơ hội, vì lỡ người đó giàu có và thế lực hơn thì sao? Những sự trao cho đều đòi hỏi điều kiện, chỉ có lòng tốt là không cần điều kiện. Và cái gì không cần điều kiện, cái đó được gọi là tự do (người phương Tây dịch chữ giải thoát của Đức Phật là tự do). Tự do có nghĩa là không lệ thuộc vào nguyên do nào ngoài chính nó.

Chúng ta thấy người phương Tây mở miệng ra là xin lỗi, cám ơn, cho phép… Đó là cách biểu lộ lòng tốt ra trong ngôn ngữ hàng ngày. Đó cũng là cái lịch sự, văn minh của người phương Tây. Khi mục tiêu của chúng ta là hướng tới một xã hội “công bằng, dân chủ, văn minh”, thì xét kỹ, cả ba khái niệm trên đều có nền tảng là lòng tốt. Dầu có bao nhiêu luật lệ, nhưng nếu không có lòng tốt đằng sau những luật lệ ấy thì chúng ta dễ dàng o ép người khác khi họ yếu thế hơn.

Sẽ không có công bằng nếu không có lòng tốt. Dầu có bao nhiêu quyền cho con người, nếu không có lòng tốt, chúng ta dễ dàng nhũng nhiễu, thậm chí “hành” người dân. Pháp luật và dân chủ chỉ thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của nó khi thực sự có lòng tốt giữa con người và xã hội. Và ngay cả theo quan niệm của phương Tây, văn minh không chỉ là nhà cao cửa rộng, xe tốt mà còn là sự đối xử văn hóa giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, giữa từng cá nhân với chính mình dựa trên lòng tốt.

Chúng ta thấy mọi tệ nạn xã hội đều do thiếu lòng tốt. Tham nhũng, dù dưới bất kỳ hình thức nào, là do thiếu lòng tốt đối với đa số dân chúng còn khó khăn nghèo khổ; tai nạn giao thông vì chạy ẩu, say rượu, xe không an toàn: không có lòng tốt nghĩ đến những người trên xe và giữa đường; thực phẩm xuất khẩu bị trả về vì có chất độc hại quá mức cho phép: không có lòng tốt nghĩ đến sức khỏe người khác, ai chết mặc ai miễn có lợi nhiều là được; xì-ke, Si-da: không có lòng tốt với chính thân thể mình và với cộng đồng. Điều ngược lại cũng dĩ nhiên: tất cả những gì tốt đẹp trên đời đều do lòng tốt mà có.

Tôi có một người bạn tu sĩ trẻ hiện đang sống ở Canada. Những năm trước khi xuất gia, anh đọc nhiều sách Phật giáo, nhưng khi về quê Nha Trang thăm mẹ, anh thường rủ bạn bè đi ăn ở những nhà hàng ven biển, đủ mọi hải sản tươi sống, thích con gì thì vớt lên. Một hôm đang đứng nơi trạm chờ xe bus ở Canada, anh thấy một cô gái phương Tây chạy vội ra đường gắp một con sâu đang bò giữa đường bỏ vào bụi cây bên lề, từ đó anh không hề dám tới những nhà hàng “tươi sống” ấy nữa.

Vài năm sau, khi trên đường đi đến một tu viện Dharamsala của Kalu Rinpoche, anh chán nản muốn trở về, vì khí hậu khắc nghiệt, vì bị trộm cắp, vì tình trạng lộn xộn bất ổn ở Ấn Độ. Đang ngồi thừ người trong phòng trọ tồi tàn, thì thấy một em bé gái Ấn Độ bước vào, tay cầm trái cam, em bóc vỏ trái cam và đưa mời anh. Kết quả là anh ở lại Ấn Độ và tiếp tục lên đường về phương Bắc.

Lòng tốt tạo ra những điều kỳ diệu, những phép lạ. Như trong các truyện cổ tích Việt Nam, có những ông già râu tóc bạc phơ, những bà tiên, ông Bụt…, tất cả đều là sự hiện ra để cứu giúp, đem lại may mắn, phước lành. Suy nghĩ sâu xa, tất cả những cái gọi là rủi ro, bất hạnh xảy ra cho mình trong cuộc đời đều là do thiếu lòng tốt. Câu nói “Chỉn Bụt là lòng” của vua Trần Nhân Tông trong Cư trần lạc đạo phú (hội thứ ba) hẳn là chúng ta chưa hiểu hết và chưa khai thác hết dù cho đến cả những thời đại tương lai.

Mỗi người chúng ta đều có kho tàng lòng tốt nơi mình. Chúng ta biểu lộ, thể hiện nó ra bao nhiêu thì chúng ta sẽ khám phá ra nó bấy nhiêu. Và khám phá ra lòng tốt là khám phá ra chính con người mình. Khám phá con người mình - đây là mục đích và ý nghĩa của đời người - là khám phá ra lòng tốt ở trong lòng mình. Và càng thể hiện lòng tốt ra bao nhiêu, người ta càng khám phá ra chính mình, càng làm đẹp cho cuộc đời mình (mà từ ngữ Phật giáo gọi là “trang nghiêm”) bấy nhiêu. Đó cũng là con đường của hạnh phúc, của hài hoà, với tất cả mọi người, mọi vật.

Tận trong đáy lòng mỗi người là một kho tàng lòng tốt. Khổng Tử đã nói: “Có lòng nhân là người vậy” (Nhân giả, nhân dã). Đức Phật đã nói: “Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh”. Nếu chúng ta biết sử dụng lòng tốt, khai thác nó, thể hiện nó thì chúng ta sẽ biến cuộc đời chúng ta và những người, những vật chung quanh thành một môi trường hạnh phúc an vui.

Có một thứ mà khi càng cho đi thì càng có thêm nhiều, đó là lòng tốt. Có một loại năng lượng nào càng sử dụng, thậm chí càng xài phí thì càng có nhiều thêm, đó là lòng tốt. Một năng lượng có thể biến cải tâm hồn con người - điều mà tất cả những năng lượng vật chất khác không thể nào làm được - biến thế giới này thành một thế giới đáng sống, biến con người thành những nhân cách muốn được sống cùng, đó là lòng tốt. Đây là một cuộc cách mạng không đòi hỏi gì (vũ khí, nguồn vốn tư bản, nguồn vốn tri thức…), nó chỉ nằm nơi quyết định và hành động của mỗi chúng ta.

Chúng ta có quyền, vì không ai có thể ngăn cấm, biến cuộc đời chúng ta thành một sự thể hiện của lòng tốt, nghĩa là của hạnh phúc, và có quyền biến cả thế giới này - thậm chí cả vũ trụ này - thành thế giới của lòng tốt: thế giới nơi lòng tốt lưu thông, nơi lòng tốt giao thiệp, nơi lòng tốt trao đổi, gặp gỡ, đối thoại, nơi lòng tốt làm chính trị, thương mại, kinh tế, xã hội…, nghĩa là một nơi vinh danh cho con người, thế giới và thiên nhiên, mà không cần đặt tên nơi đó là Niết Bàn, Thiên Đàng hay cần phải mang tên bất kỳ một chủ nghĩa hoặc tôn giáo nào.
Sưu tầm
CoSin is offline   Trả lời kèm trích dẫn
Đã cảm ơn CoSin:
Reply


Những người đang xem chủ đề này: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ chủ đề
Kiểu hiển thị

Quyền đăng bài
Bạn không thể đăng chủ đề mới
Bạn không thể đăng bài trả lời
Bạn không thể đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Nhảy đến diễn đàn

Những chủ đề liên quan
Chủ đề Người khởi xướng Diễn đàn Trả lời Bài cuối
Xin chuyên đề thi tuyển sinh vào trường chuyên THPT mickey Toán Học 3 30-09-2011 05:33
chuyên đề ba đường cônic rất hay. tuyethanh Toán Học 0 30-11-2008 22:51
Top 5 công cụ chuyển đổi tập tin đa phương tiện miễn phí nhipsongthoicongnghe Tiện ích 2 25-11-2008 07:59
Câu chuyện ứng xử kloandn Góc trò chuyện 1 23-11-2008 16:09
Di chuyển thư mục chương trình mà không cần cài lại HoanDateh Tiện ích 0 17-05-2008 21:08

Tất cả giờ đều quy về GMT +7. Bây giờ là 22:43.


Powered by vBulletin® Version 3.8.3
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Thuộc quyền sở hữu của DạyhọcIntel.net